Chỉ số chứng khoán

Chỉ số thế giới
 
 
 
Tài chính quốc tế

Kinh tế Trung Quốc: thách thức từ bên trong

Thứ 7 07/04/2012 10h:02
Kinh tế Trung Quốc: thách thức từ bên trong
Nền kinh tế Trung Quốc đang thay đổi. Tin tốt là cơ cấu kinh tế đối ngoại đang cân bằng trở lại. Tin xấu là nền kinh tế này đang phải trả giá cho những sự mất cân bằng ngày càng lớn từ bên trong.

Cán cân thanh toán của Trung Quốc đã thay đổi chóng mặt trong thời gian qua. Trong khoảng thời gian từ năm 2003 đến năm 2007, thặng dư tài khoản vãng lai của nước này đã tăng từ 2,8% lên 10,1% GDP, nhưng sau đó, lại giảm còn 2,9% trong năm 2011. Đóng góp của xuất khẩu và nhập khẩu vào GDP cũng lên xuống tương tự.





Theo lý thuyết chính thống, mức thặng dư và thâm hụt tài khoản vãng lai phản ánh hành vi tiết kiệm và đầu tư của nền kinh tế: các nước có thặng dư tiết kiệm, chẳng hạn như Trung Quốc, sẽ xuất khẩu vốn, còn các nước thâm hụt thì nhận về luồng tiền này. Các nước thặng dư được hưởng thu nhập nhiều hơn từ các khoản tiết kiệm, trong khi các nước thâm hụt mất ít chi phí đầu tư hơn. Một điều có vẻ dị thường là nước nghèo lại xuất khẩu vốn cho các nước giàu, như Trung Quốc đang làm. Nhưng thực ra là không có sự lựa chọn nào khác.





Chỉ có điều, quan điểm lạc quan này không còn đáng tin cậy sau hàng loạt những cú sốc lặp đi lặp lại ở thị trường tài chính quốc tế trong vòng 3 thập kỷ qua và đã lên đến đỉnh điểm với cuộc khủng hoảng ở các nước có thu nhập cao năm 2008. Đặc biệt, Mỹ đã chứng tỏ sự bất lực trong việc sử dụng các dòng vốn sao cho hiệu quả: nước này đã tài trợ cho thâm hụt ngân sách và cho việc xây dựng các ngôi nhà không có nhu cầu. Dĩ nhiên, Mỹ và các nước nhập khẩu vốn khác đã và đang bị chỉ trích về những hậu quả này.





Ngoài những điểm chung nói trên, nhiều vấn đề đặc thù cũng nổi lên xung quanh sự bùng nổ thặng dư cán cân vãng lai của Trung Quốc. Đó phần nào là hậu quả của những can thiệp vào thị trường ngoại hối và việc tích trữ ngoại tệ. Dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc đã tăng từ mức 170 tỷ USD vào tháng 1/2001 lên tới 3.200 tỷ USD cuối năm ngoái. Tất cả những chính sách kinh tế của Trung Quốc thuộc về chủ nghĩa trọng thương – hướng về xuất khẩu.





Hơn nữa, nếu một nước có sự bùng nổ về đầu tư và một vị thế ngoại giao tốt, tiêu dùng thường phải được kiềm nén và tiết kiệm nên được khuyến khích. Đó là những gì đã xảy ra: tiêu dùng tư nhân của Trung Quốc đã giảm từ mức 46% GDP năm 2000 xuống 36% năm 2007. Cùng thời gian, tổng tiêu dùng giảm từ 62% xuống 49% GDP, trong khi tổng tiết kiệm tăng từ 38% lên 51%. Một phần đáng kể của khối lượng tiết kiệm này được đầu tư ra nước ngoài, với những tài sản lợi suất thấp: dự trữ ở nước ngoài của Trung Quốc là 2.300 USD/ người, tương đương 40% thu nhập.





Vì vậy, việc thặng dư cán cân thanh toán giảm xuống sẽ có lợi cho cả Trung Quốc và phần còn lại của thế giới. Nhưng những kết quả này có thể khiến chúng ta hài lòng đến mức độ nào? Câu trả lời là... thường thôi.





Đầu tiên, việc Trung Quốc giảm thặng dư tài khoản vãng lai đồng nghĩa với sự tăng lên về giá trị tài khoản này ở phần còn lại của thế giới. Năm 2008, thặng dư của Trung Quốc là 412 tỷ USD hay là 9,1% GDP. Đến năm 2011, thặng dư cán cân vãng lai của nước này giảm còn một nửa năm 2008, khoảng 201 tỷ USD, nhưng so với GDP, số thặng dư này chỉ bằng 2,9%. Giả định là thặng dư cán cân vãng lai của Trung Quốc vẫn chiếm khoảng 2,9% GDP vào năm 2016. Con số tuyệt đối trên 400 tỷ USD thặng dư sẽ chỉ có được khi GDP tăng trưởng 15%/năm. Đây là con số không thể với điều kiện hiện nay, trừ khi Trung Quốc “quên đi” những mục tiêu khác.





Thứ hai, đối lại với sự thay đổi của dự trữ bên ngoài, đầu tư trong nước cũng cao hơn. Từ năm 2007 đến 2010, đầu tư trong nước đã tăng gần 7 điểm phần trăm. Trong mỗi năm kể từ 2007, đầu tư bất động sản đã tăng nhanh hơn tốc độ tăng của GDP. OECD đã nhấn mạnh trường hợp Trung Quốc như sau: “Cầu nội địa hầu như phản ánh đầu tư cơ sở hạ tầng công và được tài trợ bởi các nguồn ngoài ngân sách”. Ông Ôn Gia Bảo, Thủ tướng Trung Quốc, cũng thường xuyên nhắc và tự nhắc mình rằng, sự phát triển của Trung Quốc là “không cân xứng, không bền vững”.





Đáng tiếc, quá trình loại bỏ sự mất cần bằng - thặng dư tài khoản vãng lai - đã làm tệ hại thêm những mất cân bằng trong nước - đầu tư cao bất thường. Giả định Trung Quốc sẽ tăng trưởng với tốc độ 7% trong thập kỷ tới; đầu tư giảm từ 50% nhưng vẫn giữ trên 40% và thặng dư cán cân vãng lãi vẫn chiếm 3% GDP. Để đạt được 7% tăng trưởng GDP như kỳ vọng, tiêu dùng cần tăng 9%, trong khi đầu tư tăng 4,6%. Đây là điều không thường, trừ khi có một sự thay đổi lớn trong việc phân bổ thu nhập theo hướng tăng phần cho khu vực hộ gia đình, mà điều này lại cần đến những cải cách toàn diện trong hệ thống tài chính, trong quản trị doanh nghiệp và thậm chí trong cơ cấu quyền lực của đất nước.




Theo Quang HuyĐTCK
Số lượt xem: 79
 
Bình luận
Đọc lại dữ liệu
Không có bình luận nào.
 


Nhập mã chứng thực:

Vui lòng gõ có dấu và không quá 1000 chữ.
 
Các tin mới
Các tin cũ
 
 

_

 
Đọc nhiều nhất
Bình luận  Mr Lam  viết trong  Nuôi cánh kiến đỏ, hướng thoát nghèo ở Mường Lát  lúc  22/9/2012  :  Tôi cần nhập số lượng lớn nhựa Cánh Kiến, vui long..
Bình luận  thang  viết trong  Đề xuất tách Phòng Kinh tế và Hạ tầng thuộc UBND cấp huyện  lúc  15/6/2012  :  đồng ý
Bình luận  vinh  viết trong  Hoa khôi - Doanh nhân Nguyễn Thu Hương: Người đẹp thẳng tay “đập nát bình hoa”  lúc  3/6/2012  :  tai sac di cung, qua la thanh cong
Bình luận  Vinh  viết trong  [Infographic] Apple qua các con số  lúc  15/5/2012  :  I love Apple !!!!!!!
Bình luận  Hồng Cương  viết trong  Một đại gia thế giới sắp rót vốn vào một ông lớn công nghệ Việt Nam?  lúc  23/4/2012  :  Theo giới thiệu vậy thì chắc chắn là VC Corp thôi,..
Bình luận  ThanhChung  viết trong  Phát “sốt” vì cây cỏ ngọt  lúc  17/4/2012  :  Mot loai duoc thao qui hiem rat mong doc gia nen..
Tin tổng hợp từ các báo
 
 
Bản quyền © 2005-2014 của ScTech. Phần mềm TradePortal phiên bản 4.

Liên kết website