Chỉ số chứng khoán

Chỉ số thế giới
 
 
 
Tài chính quốc tế

Cao kiến của Bộ trưởng Tài chính Mỹ Tim Geithner

Chủ nhật 14/11/2010 13h:20
Cao kiến của Bộ trưởng Tài chính Mỹ Tim Geithner
Ông Geithner có một giải pháp đầy sáng tạo để chấm dứt những tranh cãi về vấn đề tỷ giá: đặt ra một mốc 4%GDP cho cả các quốc gia thặng dư và thâm hụt tài khoản vãng lai.

Tác giả là cây bút bình luận Martin Wolf của tờ Financial Times. Ông được phong tước Hiệp sỹ Đế chế Anh năm 2000, Tiến sỹ danh dự Trường Kinh tế London năm 2006 và được bình chọn là “Cây bút bình luận của năm” tại Anh năm 2009.



Cuộc tranh luận về “các mất cân đối toàn cầu” đã bị đẩy tới thì tương lai. Đề xuất về tài khoản vãng lai của Bộ trưởng Tài chính Mỹ Tim Geithner làm chúng ta nhớ lại những gì đã choán giữ tâm trí John Maynard Keynes tại Hội nghị Bretton Woods tháng 07/1944.



Keynes đại diện cho nước Anh khi ấy đang ám ảnh với nguy cơ của việc điều chỉnh không tương xứng giữa các quốc gia thặng dư và thâm hụt.



Mỹ khi ấy chiếm hầu hết số thặng dư của thế giới đã bác bỏ một cơ chế gây sức ép tới cả hai bên. Nay người Mỹ lại ở cái thế hoàn toàn ngược lại.



Liệu Trung Quốc có chấp nhận những gì Mỹ đã bác bỏ? Câu trả lời có thể là “có”.



Tuyên bố chung trong hội nghị ngày 23/10 của Bộ trưởng Tài chính và Thống đốc NHTW nhóm G20 tại Hàn Quốc khẳng định rằng “bản chất và nguyên nhân sâu xa những trở ngại đối với quá trình điều chỉnh của các mất cân đối lớn dai dẳng sẽ được đánh giá như là một phần của Tiến trình Đánh giá chung có tính tới điều kiện của từng quốc gia và từng vùng, bao gồm cả các nước xuất khẩu hàng hóa cơ bản.”



Câu văn khó hiểu này là để đáp lại đề nghị của ông Geithner về việc lấy 4% GDP làm mốc tham chiếu cho tài khoản vãng lai.



Lời đề nghị này có ý nghĩa gì không? Nó có hiệu quả không?



Mỹ muốn xây dựng nguyên tắc theo đó các quốc gia thặng dư và thâm hụt đều có nghĩa vụ điều chỉnh.



Nên đồng thuận về mức thặng dư hay thâm hụt cho một quốc gia. Đó sẽ không phải là mục tiêu, cũng sẽ không có trừng phạt. Chế độ tiền tệ toàn cầu sẽ tiếp tục cơ chế tự động như Keynes đề xuất năm 1944.



Thêm vào đó, Mỹ hy vọng đảm bảo đồng tiền của một loại các nền kinh tế mới nổi, đặc biệt là Trung Quốc, sẽ lên giá so với đồng tiền của các nước thu nhập cao, đặc biệt là Mỹ.



Đề xuất này có ý nghĩa gì không? Lời bác bỏ chính thống đến từ Bộ trường Kinh tế Đức Rainer Brüderle, ông cho rằng “chúng ta nên hướng tới nền kinh tế thị trường chứ không phải nền kinh tế chỉ huy”. Nhưng theo ý kiến của tôi có ba điều kiện quyết định.



Thứ nhất, hành động tích trữ kho dự trữ ngoại hối khổng lồ hiện nay không phải là một hiện tượng thị trường: đó là quyết định của các chính phủ (xem đồ thị).






Ban đầu, họ có thể biện hộ đây là cách bảo hiểm chống lại các cú sốc kinh tế. Nhưng kho dự trữ này đã vượt xa cái gọi là “bảo hiểm” và trong khủng hoảng kinh tế chỉ giảm có 470 tỷ USD, tương đương 6%.



Thứ hai, không thể bỏ qua việc ngày càng có nhiều bằng chứng cho thấy kinh tế thế giới không thể sử dụng luồng tiết kiệm thặng dư khổng lồ một cách an toàn và hiệu quả.



Cuối cùng, hiện nay thế giới dư thừa năng lực sản xuất một cách khủng khiếp. Ắt hẳn Keynes cũng đã cho rằng điều này khiến việc chỉ các quốc gia chịu thâm hụt phải điều chỉnh là rất không nên.



Quốc gia G20 nào sẽ bị ảnh hưởng bởi tiêu chuẩn mà Mỹ đưa ra?



Nếu tính cả Tây Ban Nha thì nước này cùng Mỹ, Nam Phi, Thổ Nhĩ Kỳ năm nay được dự báo sẽ có “thâm hụt nặng”, còn Trung Quốc, Nga, Đức và Saudi Arabia có “thặng dư lớn”.



Nhưng Nga và Saudi Arabia có lẽ sẽ được loại trừ vì là “các nhà xuất khẩu hàng hóa cơ bản lớn”.



Hơn nữa, nếu chú ý tới mức độ thâm hụt và thặng dư thay vì chỉ tỷ lệ % trên GDP, Nhật Bản sẽ nằm trong số các quốc gia có thặng dư còn Italy, Brazil và Anh nằm trong số thâm hụt (xem đồ thị).






Những chỉ báo về tài khoản vãng lai như thế có thể chỉ là bước khởi đầu. Cũng phải tập trung vào các quốc gia có vai trò to lớn đối với toàn hệ thống.



Singapore được dự báo sẽ thặng dư tài khoản vãng lai 20% GDP nhưng thế giới chẳng buồn để ý đến chuyện đó. Với những quốc gia lớn nhất, 4% GDP của họ còn lớn hơn thế nhiều.



Dù vậy ít nhất các chỉ báo về tài khoản vãng lai có thể khiến thảo luận về quá trình điều chỉnh có trọng tâm hơn nhiều so với hiện nay.



Cuối cùng là cách tiếp cận này có thể đem ra thực thi được không? Ít nhất thì cũng có khả năng.



Tại cuộc họp thường niên của Quỹ tiền tệ quốc tế và Ngân hàng thế giới tại Washington, hai nhà kinh tế người Trung Quốc khác nhau đã nói với tôi rằng Trung Quốc đã quyết định hạn chế thặng dư.



Vì thế, thảo luận về chủ đề này có thể đem lại nhiều kết quả hơn là chỉ tập trung vào vấn đề tỷ giá.



Dù vậy, với kho dự trữ có quy mô khổng lồ (gần bằng 50% GDP) lại còn tăng trưởng nhanh của mình, Trung Quốc sẽ hướng tới cân đối các cán cân đối ngoại, nếu không muốn nói là thâm hụt, thay vì để thặng dư tới 4% GDP.



Nếu tính theo mục tiêu 4% GDP, thặng dư của nước này sẽ là 400 tỷ USD trước năm 2010 vì GDP của Trung Quốc tính theo USD cứ 5 năm lại tăng gấp đôi.



Không giống như những quốc gia chịu thâm hụt từng khiến Keynes phải lo lắng, dù sao Mỹ cũng vẫn còn trong tay kho vũ khí hạng nặng, đặc biệt là khả năng phát hành đồng tiền dự trữ chính của thế giới.



Các nước khác không thể dễ dàng buộc Mỹ phải điều chỉnh nếu nước này không muốn điều đó. Hơn nữa, tất cả các quốc gia, kể cả Trung Quốc, có lẽ đã ái ngại với các hậu quả về tiền tệ nếu Mỹ tiếp tục nới lỏng định lượng.



May mắn là sức cầu quốc tế càng mở rộng, điều chỉnh tỷ giá thực càng thành công, Mỹ lại càng không cần phải thực thi chính sách ấy.



Khi ấy tâm điểm của bất kỳ một thảo luận nào về điều chỉnh toàn cầu sẽ phải diễn ra giữa Trung Quốc và Mỹ.



Đức sẽ tiếp tục gây trở ngại. Nhưng nạn nhân của họ là các đối tác ngay trong khu vực đồng tiền chung Châu Âu (eurozone). Nhật Bản có lẽ đơn giản là không thể giải quyết những khó khăn trong kinh tế vĩ mô.



Nhưng Trung Quốc là một trường hợp hoàn toàn khác, một siêu cường đang nổi lên với dân số khổng lồ cùng nhu cầu nội địa dường như vô tận. Chẳng có lý do gì để họ phải tiếp tục là nhà xuất khẩu vốn chính.



Vai trò của G20 là làm ẩn đi cuộc nói chuyện cần thiết giữa hai siêu cường của hiện tại và tương lai.



Nếu Trung Quốc đặt mục tiêu tăng sức cầu và nhờ thế mà không còn thặng dư tài khoản vãng lai, lý tưởng nhất là qua tăng tiêu dùng, dân chúng Trung Quốc cùng toàn thể thế giới sẽ có sống tốt đẹp hơn.



Cùng lúc đó Mỹ nên cam kết củng cố ngân sách trong dài hạn.



Trong khi đó, vai trò của những người đứng đầu chính phủ khác trong G20 sẽ là khuyến khích một thỏa thuận cần thiết.



Nếu họ thành công, đây sẽ là một trong những lợi ích to lớn nhất của chủ nghĩa đa phương: đó là một cách để giải quyết xung đột giữa các siêu cường.



Ông Geithner đã đưa ra một giải pháp thay thế đầy tình sáng tạo để chấm dứt những tranh cãi về vấn đề tỷ giá. Chủ tịch Trung Quốc nên chọn lấy đường lui mà người Mỹ mới mở ra này.



Minh Tuấn
Theo Financial Times
Số lượt xem: 211
 
Bình luận
Đọc lại dữ liệu
Không có bình luận nào.
 


Nhập mã chứng thực:

Vui lòng gõ có dấu và không quá 1000 chữ.
 
Các tin mới
Các tin cũ
 
 

_

 
Đọc nhiều nhất
Bình luận  Mr Lam  viết trong  Nuôi cánh kiến đỏ, hướng thoát nghèo ở Mường Lát  lúc  22/9/2012  :  Tôi cần nhập số lượng lớn nhựa Cánh Kiến, vui long..
Bình luận  thang  viết trong  Đề xuất tách Phòng Kinh tế và Hạ tầng thuộc UBND cấp huyện  lúc  15/6/2012  :  đồng ý
Bình luận  vinh  viết trong  Hoa khôi - Doanh nhân Nguyễn Thu Hương: Người đẹp thẳng tay “đập nát bình hoa”  lúc  3/6/2012  :  tai sac di cung, qua la thanh cong
Bình luận  Vinh  viết trong  [Infographic] Apple qua các con số  lúc  15/5/2012  :  I love Apple !!!!!!!
Bình luận  Hồng Cương  viết trong  Một đại gia thế giới sắp rót vốn vào một ông lớn công nghệ Việt Nam?  lúc  23/4/2012  :  Theo giới thiệu vậy thì chắc chắn là VC Corp thôi,..
Bình luận  ThanhChung  viết trong  Phát “sốt” vì cây cỏ ngọt  lúc  17/4/2012  :  Mot loai duoc thao qui hiem rat mong doc gia nen..
Tin tổng hợp từ các báo
 
 
Bản quyền © 2005-2014 của ScTech. Phần mềm TradePortal phiên bản 4.

Liên kết website