Chỉ số chứng khoán

Chỉ số thế giới
 
 
 
Tài chính ngân hàng

Ba giải pháp lõi xóa thị trường ngoại tệ tự do

Thứ 5 31/03/2011 08h:33
Ba giải pháp lõi xóa thị trường ngoại tệ tự do
Đó là cung ứng đủ ngoại tệ cho thị trường, đưa tỉ giá chính thức sát với tỉ giá tự do và ổn định giá trị tiền đồng. Nhưng liệu có dễ thực hiện?







Ổn định vĩ mô mới có thể củng cố niềm tin của người dân vào giá trị của tiền đồng. Để làm được điều này, cần cải thiện hiệu quả sử dụng vốn của nền kinh tế, đặc biệt ở khu vực công.







Các cơ quan quản lý đã nhiều lần vào cuộc để xóa bỏ thị trường ngoại tệ tự do. Nhưng cho đến nay, thị trường này vẫn hoạt động, nhưng chuyển từ công khai sang bán công khai. Các giải pháp cân đối cung cầu ngoại tệ, đưa tỉ giá chính thức tiến sát tỉ giá tự do đã được nhiều chuyên gia nhắc đến. Nhưng liệu có đủ lực để xóa bỏ thị trường ngoại tệ tự do?





Cân bằng cung cầu ngoại tệ





Ông Nguyễn Hữu Nghĩa, Vụ trưởng Vụ Dự báo Thống kê Tiền tệ, thuộc Ngân hàng Nhà nước, cho rằng, khi thị trường ngoại tệ chính thức (cung ứng ngoại tệ thông qua các tổ chức tín dụng) không đáp ứng được nhu cầu của người dân thì sẽ xuất hiện thị trường phi chính thức. Rõ ràng, lúc này thị trường chính thức chưa đảm đương được vai trò của mình.



Mấu chốt của câu chuyện tồn tại song song 2 thị trường chính là cung cầu ngoại tệ mất cân đối. Điều này cũng giải thích cho tình trạng nhiều ngân hàng thương mại từ chối bán USD cho người dân thời gian vừa qua.





Ông Huỳnh Thế Du, giảng viên Chương trình Giảng dạy kinh tế Fulbright, cũng đồng tình với quan điểm này. “Nếu không đáp ứng đủ nhu cầu thì biện pháp siết chặt thị trường tự do khó đạt hiệu quả. Cần có biện pháp giúp thị trường chính thức đảm đương tốt hơn vai trò của mình”.





Nói cách khác, câu chuyện xóa bỏ thị trường ngoại tệ tự do phụ thuộc vào việc tăng cung ngoại tệ để đáp ứng đủ cầu. Ông Nghĩa thừa nhận, việc này vượt khỏi khả năng xử lý của Ngân hàng Nhà nước vì hệ thống ngân hàng không tạo ra được ngoại tệ, mà chính là các doanh nghiệp, các tổ chức, cá nhân trong nền kinh tế. Trong khi đó, sự tồn tại quá lâu của thị trường tự do, tình trạng đầu cơ, găm giữ ngoại tệ, nhập siêu đã khiến một số ngân hàng lúc nào cũng lo thiếu ngoại tệ.





Theo Phó Giáo sư - Tiến sĩ Ngô Trí Long, nguyên Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu Khoa học Thị trường Giá cả, có thể thu hút ngoại tệ từ các tổ chức, cá nhân trong nước song song với việc thu hút vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài và kiều hối. “Cần mở rộng các dự án đầu tư hấp dẫn của Chính phủ, kêu gọi vốn ngoại tệ trong nước, phát triển công cụ cổ phiếu, trái phiếu ngoại tệ để gia tăng lượng cung”, ông nói.





Bên cạnh đó, ông Nghĩa cho rằng, cần đẩy mạnh xuất khẩu, kiềm chế nhập siêu, hạn chế nhu cầu sử dụng ngoại tệ cho các mục đích không cần thiết và không cấp bách. Theo ông, phải đặt vấn đề 2 chiều, tức người dân có ngoại tệ phải bán cho ngân hàng thương mại, còn ngân hàng cũng bán lại cho người dân sử dụng cho các mục đích hợp pháp.





Đưa tỉ giá chính thức tiến sát tỉ giá tự do





Đặt vấn đề ngược lại điều ông Nghĩa vừa nêu là tại sao người dân lại không bán ngoại tệ cho ngân hàng, mà bán ra thị trường tự do, hoặc găm giữ. Câu trả lời đơn giản là bán ngoại tệ trên thị trường tự do có lợi hơn.





Câu chuyện tồn tại của thị trường tự do lúc này lại liên quan đến vấn đề lợi ích của người có ngoại tệ. Nói cách khác, một khi chênh lệch giữa tỉ giá chính thức và tỉ giá tự do vẫn còn cao thì tình trạng găm giữ, đầu cơ ngoại tệ chưa thể chấm dứt.





Ông Du, Chương trình Fulbright, dẫn chứng bằng số liệu của Ngân hàng Nhà nước. Năm 2001, số dư tiền gửi bằng USD chiếm 41,2% tổng số dư huy động của cả hệ thống ngân hàng. Nhưng đến năm 2007, con số này đã giảm mạnh còn 22,3%. Do đó, cần đưa tỉ giá chính thức tiến sát tỉ giá tự do. “Năm 2004-2007, chênh lệch giữa 2 thị trường chỉ mấy chục đồng. Lúc đó, việc kiểm soát thị trường ngoại tệ khá dễ dàng”, ông nói.





Sẽ không tưởng nếu tỉ giá niêm yết và tỉ giá tự do bằng nhau và vì thế, chỉ cần duy trì mức chênh lệch thấp giữa 2 thị trường là được. Ông Long phân tích thêm: “Tỉ giá liên ngân hàng phải phản ánh sát cung cầu ngoại tệ, tránh tình trạng xa rời thị trường tự do, vì 2 thị trường này gắn liền nhau. Chỉ khi chênh lệch tỉ giá rất thấp, việc mua bán ngoại tệ mới tập trung vào đầu mối ngân hàng được”.





Thế nhưng, ở góc độ các nhà điều hành chính sách tỉ giá, theo ông Nghĩa, Vụ Dự báo Thống kê Tiền tệ, đây là việc làm không dễ dàng. “Mục tiêu của chúng ta là để 2 tỉ giá sát nhau hơn. Nhưng đây là điều không đơn giản, vì tỉ giá chịu sự chi phối của nhiều yếu tố, đặc biệt là sự ổn định kinh tế vĩ mô”.





Điều chỉnh tỉ giá như thế nào cho hợp lý khiến cho Ngân hàng Nhà nước luôn đau đầu. Lần điều chỉnh gần đây nhất là tăng tỉ giá liên ngân hàng lên tới 9,3%. Nhưng tỉ giá chính thức và tỉ giá tự do vẫn còn chênh lệch lớn, có thời điểm gần 1.000 VND/USD. Khoảng cách lúc này được thu hẹp hơn, còn khoảng 400 VND/USD nhờ các biện pháp can thiệp của Ngân hàng Nhà nước.





Hơn nữa, các cơ quan quản lý phải tính toán việc điều chỉnh tỉ giá cho phù hợp để có thể đẩy mạnh xuất khẩu, thu ngoại tệ.





Ổn định kinh tế vĩ mô





Liệu việc kết hợp 2 biện pháp cân bằng cung cầu và đảm bảo lợi ích của người có ngoại tệ đã đủ lực để có thể xóa bỏ thị trường tự do? Ông Du đưa ra một dẫn chứng. Năm 2006, hầu như không mấy ai mua vàng, USD. Đó là nhờ sự ổn định của kinh tế vĩ mô.





Không phải ngẫu nhiên mà mục tiêu vừa tăng trưởng, vừa kiểm soát lạm phát lại được Chính phủ điều chỉnh sang tập trung kiểm soát lạm phát và ổn định vĩ mô. Bởi lẽ, sự ổn định gắn bó mật thiết với yếu tố lòng tin của người dân vào điều hành của Chính phủ, vào chính sách vĩ mô, vào giá trị của tiền đồng.





Ông Long nhận định, trên cơ sở ổn định vĩ mô, người dân sẽ chuyển từ găm giữ ngoại tệ sang tiền đồng và như vậy sẽ có thể tăng được nguồn cung ngoại tệ. Khi có lượng cung dồi dào, thị trường mới đảm bảo quyền lợi cho những người có nhu cầu chính đáng. Song, rõ ràng việc nâng cao vị thế của tiền đồng không phải là điều dễ dàng, vì còn liên quan đến hiệu quả sử dụng vốn tiền đồng của toàn bộ nền kinh tế. Và một trong những yếu tố gây bất lợi chính là hệ số sử dụng vốn (ICOR) ở khu vực công đang cao.





Ngoài việc kết hợp 3 giải pháp trên, cũng phải có những nỗ lực đi kèm như chống buôn lậu qua biên giới, siết chặt quản lý ngoại tệ, quản lý thu nhập bằng USD, nhất là trong bối cảnh kiều hối chuyển về ngày càng nhiều. Năm 1991, lượng kiều hối đạt hơn 300 triệu USD nhưng đến năm năm 2010, con số này đạt tới trên 8 tỉ USD, theo thống kê của Vụ Quản lý Ngoại hối Ngân hàng Nhà nước.





Theo Vũ Dũng
Nhịp cầu đầu tư





Số lượt xem: 585
 
Bình luận
Đọc lại dữ liệu
Không có bình luận nào.
 


Nhập mã chứng thực:

Vui lòng gõ có dấu và không quá 1000 chữ.
 
Các tin mới
Các tin cũ
 
 

_

 
Đọc nhiều nhất
Bình luận  Mr Lam  viết trong  Nuôi cánh kiến đỏ, hướng thoát nghèo ở Mường Lát  lúc  22/9/2012  :  Tôi cần nhập số lượng lớn nhựa Cánh Kiến, vui long..
Bình luận  thang  viết trong  Đề xuất tách Phòng Kinh tế và Hạ tầng thuộc UBND cấp huyện  lúc  15/6/2012  :  đồng ý
Bình luận  vinh  viết trong  Hoa khôi - Doanh nhân Nguyễn Thu Hương: Người đẹp thẳng tay “đập nát bình hoa”  lúc  3/6/2012  :  tai sac di cung, qua la thanh cong
Bình luận  Vinh  viết trong  [Infographic] Apple qua các con số  lúc  15/5/2012  :  I love Apple !!!!!!!
Bình luận  Hồng Cương  viết trong  Một đại gia thế giới sắp rót vốn vào một ông lớn công nghệ Việt Nam?  lúc  23/4/2012  :  Theo giới thiệu vậy thì chắc chắn là VC Corp thôi,..
Bình luận  ThanhChung  viết trong  Phát “sốt” vì cây cỏ ngọt  lúc  17/4/2012  :  Mot loai duoc thao qui hiem rat mong doc gia nen..
Tin tổng hợp từ các báo
 
 
Bản quyền © 2005-2014 của ScTech. Phần mềm TradePortal phiên bản 4.

Liên kết website